|
CHƯƠNG MỘT
Tôi đứng trước căn phố nhỏ , bầu trời đã bắt đầu tối và thành phố đã lên đèn. Lối cỏ quen thuộc , êm bước chân tôi , như thân quen của những lần xưa cũ . Tôi đưa tay nhận chuông , đứng chờ trong hiên nhỏ . Có tiếng mở khóa , nhẹ nhàng , rồi cánh cửa hé mở . Tôi thấy Thử sau khung cửa hẹp , ánh mắt ngạc nhiên lẫn thích thú . - Sao lâu quá không thấy tới ? Tôi im lặng không trả lời . Cánh cửa mở rộng hơn như mời đón . Tôi bước vào căn phòng khách nhỏ thân quen , cánh cửa khép lại phía sau , vẫn tiếng cạch quen thuộc của chiếc khóa an toàn . Mọi thứ hình như vẫn gần như cũ , chỉ có thêm vài bức tranh , một chậu cây to ở góc phòng . Thử đứng trước mặt tôi , nàng nhìn tôi bằng đôi mắt to tròn , như chờ đợi một lời giải thích . Đã lâu rồi tôi không gặp lại Thử , nàng vẫn vậy , vẫn đẹp , vẫn cuốn hút cái nhìn của đàn ông . - Ăn gì chưa anh ? Thử lên tiếng trước như muốn phá đi cái không khí yên lặng ngỡ ngàng của lần hội ngộ bất ngờ nầy . - Chưa , đi làm về rồi tới thẳng đây luôn . Tôi trả lời trong sự mệt mỏi . - Sao có vẻ mệt vậy anh ? - Lái xe đi bốn trăm cây số , về bốn trăm cây nữa . Tôi nhớ lại nguyên ngày hôm nay , chỉ vì một chút lỗi kỹ thuật , có thể giải quyết qua điện thoại một cách dễ dàng , tôi đã phải đi về hơn tám trăm cây số . Lẽ ra tôi nên hỏi cho rõ ràng trước khi đi . Thật là đầu óc tôi đã đi đâu đâu rồi . - Em ăn tối chưa ? - Chưa anh . Tôi nghĩ đến đi ăn tiệm , nhưng ngại quá . - Em chở anh đi ăn nha . - Ừ , đi em .
ooo
Sông Yarra hiền hòa , gió êm của mùa thu chưa đủ lạnh . Tôi đi dạo bên Thử , sau buổi ăn tối trong một nhà hàng cạnh bờ sông . Lần nào nàng cũng đưa tôi đến đây , nhưng chưa bao giờ tôi để ý xem nhà hàng đó tên gì . Hình như có những thứ trong đời tôi , bên cạnh tôi nhưng tôi lại thấy dửng dưng , xa lạ , như nhà hàng tôi cùng Thử vừa ăn buổi tối xong và như chính Thử vậy . - Ngồi chơi hay đi về hả em ? - Ngồi đây một chút với em đi anh . Thử ngồi xuống bên cạnh tôi , giữ một chút khoảng cách . Tôi biết nàng muốn nhìn tôi một lúc , tôi để mặc , đàn bà có những lối bày tỏ cảm tình thật quái gở , nếu không muốn nói là thật phiền phức . - Anh già đi và xấu đi một chút đó . - Vậy sao ? Nàng cười tinh quái , nhưng tôi biết nàng nghĩ gì , vì bao năm quen nhau chưa bao giờ nàng có một lời khen về dung mạo của tôi . - Lúc nầy anh ra sao ? - Vẫn thường thôi em , nhưng công việc đôi lúc phải đi xa vài hôm . - Cũng tốt mà , hợp cho anh . - Mấy thị trấn nhỏ thì có gì vui em ? - Còn hơn ở nhà nghe hát ! Tôi nhớ lại những lúc còn sống bên Trang , "nghe hát" là những khi Trang giận hờn , ghen tuông và cắng đắng . - Lâu rồi không còn người hát nữa em . Thử nhìn tôi bằng ánh mắt dò xét , như không tin lời tôi nói . - Gần hai năm rồi em . - Vậy à , em không biết gì hết . - Tụi bạn em không có nói lại sao ? Thử lắc đầu , có vẻ không vui . Tôi biết nàng đang buồn , nhưng tôi thật không biết phải dùng lời lẽ nào để giải thích , nhưng có lẽ nàng không cần một lời giải thích , có nói chỉ là dư thừa . - Rồi anh làm sao ? - Vẫn vậy thôi , dọn đi xa một chút cho tiện . Nàng nhìn theo dòng nước trôi chậm , mắt mơ màng . - Rồi sao bây giờ mới tới tìm em ? Tôi im lặng , lời thật làm nàng buồn , nhưng tôi ngại nói dối . - Bị con nào đá phải không , rồi mới tới tìm em phải không ? Thử nói nửa đùa nửa thật . Tôi cười , gật đầu cho xong . Giải thích thì dong dài , mà vẫn chẳng giúp ích chi . - Còn em ? - Đời vẫn vui - Tình vẫn đông ! - Tôi tiếp lời . Nàng cười , trong khóe mắt có một chút u buồn . - Đàn ông không có tên nào tốt cả ! - Kể cả anh hở ? - Phải , anh cũng như bọn họ . Sau câu nói nửa đùa nửa thật của Thử , cả hai chúng tôi bỗng chợt im lặng . Tôi biết Thử đang nghĩ gì , tôi biết Thử không có ý trách đàn ông chung chung , hoặc là môt người nào . Đó là tiếng than trách cho số phận của chính nàng . Tôi xích lại gần Thử hơn , nhìn nàng thật gần dưới ánh đèn mờ nhạt của công viên . Nàng vẫn đẹp , vẫn cuốn hút cái nhìn của đàn ông . Thử đột mgột quay lại , với một nụ cười mỉm trên môi , nàng xoa nhẹ má tôi như xoa má một chú bé . Những ngón tay mềm mại , thon nhỏ chạy dọc theo má theo môi tôi . - Anh dễ thương lắm ! Tôi cười , vẫn là nụ cười của ngày nào đã làm nàng say đắm . - Vậy khi nào anh là người xấu hả em ? - Khi nào anh xa em . - Giọng Thử mơ hồ . - Có lẽ không phải là đêm nay . - Tôi đáp lại . - Chỉ một đêm thôi sao ? Thử cười thật tươi , nụ cười làm đàn ông điên đảo . Môi nàng mộng , răng trắng và đều . - Vậy em muốn mấy đêm ? - Bao nhiêu thì vừa đây anh ! Tôi kéo Thử vào lòng , gió đêm đã bắt đầu lạnh , bờ sông đã bắt đầu thưa người . - Về nha em , khuya rồi . - Ừ về thôi !
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|