Truyện (Chưa Xếp Loại)

TÔI PHẢI SỐNG

Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ

Lựa Chọn Thái Độ


Lựa Chọn Thái Độ


Suốt đêm đó tôi trằn trọc không ngủ được vì phải làm một sự lựa chọn lớn, sự lựa chọn có thể ảnh hưởng tới mạng sống mình. Đêm đó tôi cầu nguyện thật nhiều, tôi có thói quen cầu nguyện khi gặp sự khó, xin Chúa soi sáng cho tôi biết phải làm như thế nào. Tôi biết đây là cái bẫy họ giương ra cho tôi. Nếu chiều ngày mai khi lên đứng trước mặt cán bộ và hơn 400 anh em tù nhân, đại đa số là người Công giáo, mà tôi nói theo giáo điều là “Tôi yên tâm cải tạo”, thì mọi người, kể cả cán bộ cộng-sản, sẽ khinh bỉ vì họ thấy tôi hèn nhát và nói láo. Các anh em Công giáo có mặt hôm đó sẽ cảm thấy xấu hổ và thất vọng, vì tôi vẫn là chỗ nương tựa tinh thần cho họ. Trong trường hợp này cuộc đời tôi coi như đã hết, mặc dù thân xác tôi còn sống.

Ngược lại, nếu tôi nói lên sự thật của lòng mình, có thể tôi phải trả cái giá bằng chính mạng sống mình, nhưng tôi sẽ được sống và sống mãi trong lòng mọi người. Mặc dù là một Linh mục, nhưng tôi vẫn là con người, vẫn có sự sợ hãi trước cái chết, đó là bản chất tự nhiên của con người. Tôi nằm trằn trọc cân nhắc, suy đi tính lại gần suốt đêm. Có lúc, tôi ngồi lên suy nghĩ, cầu nguyện. Có lúc tôi bước vô cầu tiêu hút thuốc lào. Cuối cùng tôi quyết định là phải nói lên sự thật của lòng mình.
Sáng hôm sau lại tập họp lên hội trường để nghe cán bộ hướng dẫn về hình thức và nội dung phải khai báo như thế nào. Về hình thức, các tù nhân được chia thành từng tổ nhỏ, mỗi tổ có một cán bộ phụ trách, thường là cán bộ quản giáo của đội mình. Khi viết, ngồi riêng ra và không ai được quan hệ với người bên cạnh. Giấy và bút mực do trại phát. Giấy nháp màu nâu không hàng kẻ. Bản chính thức là giấy trắng và có hàng kẻ. Bút là loại bút có cán và chấm mực. Mỗi người được phát một cây bút, một lọ mực và 2 tập giấy, một nâu một trắng. Nếu ngòi bút hỏng thì báo cáo cán bộ.

Địa điểm viết là tại buồng mình ở hay do cán bộ phụ trách chỉ định. Bắt đầu viết vào giấy nháp trước. Viết xong tờ nào phải đưa cho cán bộ duyệt, nếu cán bộ thấy “đạt” sẽ ký tên vào và cho phép viết vào bản chính. Nếu cán bộ chưa vừa ý, phải xé đi và viết lại cho tới khi “đạt”! Khổ nỗi có người viết đi viết lại mấy lần vẫn chưa đạt, dĩ nhiên là chưa đúng ý của cán bộ. Ai mệt thì báo cáo cán bộ ra ngồi nghỉ, hoặc hút thuốc nhưng không được “quan hệ” linh tinh. Hết mệt vào viết tiếp. Chiều lại phải nạp tất cả cho cán bộ bản chính thức và bản nháp. Một lần “đào mả” như vậy có khi kéo dài đôi ba ngày, có người kéo dài hàng tuần. Tôi nghe nói có người viết hàng tháng trời vẫn chưa xong và nghe đâu tập “luận án” này cuối cùng dày đến cả ngàn trang.

Nhưng quan trọng và đáng nói hơn vẫn là phần nội dung. Nội dung có 2 phần: Lý lịch và quá trình hoạt động bản thân. Về lý lịch, ngoài những mục thông thường như tên họ, ngày và nơi sanh, trú quán, tôn giáo, vợ con, học lực, cấp bằng, huy chương v.v... còn có mục phải khai tên tuổi của ông bà, cha mẹ, chú bác, cô dì, cậu mợ của đương sự và của vợ (hoặc chồng nếu là tù nữ), phải khai rõ họ đang ở đâu và làm gì. Còn có mục phải khai báo các loại bạn bè và địa chỉ của họ, cho dù họ đang ở trong nước hay đã đi nước ngoài, kể cả những bạn bè đang ở trong tù.

Phần chính là quá trình hoạt động bản thân. Phần này mỗi người phải viết lại tất cả cuộc đời mình từ ngày có trí khôn cho tới giờ này! Cán bộ cho biết phải viết lại tất cả, nhớ được cái gì phải khai báo hết, không được bỏ qua một chi tiết nào. Nhớ có lần, tôi khai báo hồi còn nhỏ tôi có tật hay đái dầm, cán bộ coi bản nháp nhíu mày suy nghĩ một hồi rồi nói: “Đái dầm không phải là phản động, nên anh không cần viết vào đây!” Từ đó tôi mới biết, đối với đảng, đái dầm không phải khai báo, nhưng dù sao thì đảng cũng thấy được sự thành thật khai báo của tôi!

Trong lần khai báo nào cán bộ cũng bắt tôi nhận “có tội với nhân dân”. Tôi cãi lại, tôi chỉ nhận có tội với đảng cộng-sản vì tôi không theo đảng, chứ tôi không bao giờ có tội với nhân dân, nếu không muốn nói là có công với nhân dân. Vì lý tưởng đời tôi là phục vụ và lo lắng cho người khác. Tôi giữ lập trường này cho tới cùng, mặc dù tôi bị mắng chửi và đe dọa đủ kiểu.

Chiều hôm bế mạc lớp học tập khai báo là một buổi chiều nắng gay gắt. Cái xứ Nam Hà quê hương của núi đá vôi này, nắng một mà nóng hai, vì sức nóng trong đá vôi tỏa ra khi mặt trời đã lặn. Như thường lệ, chúng tôi xếp thành hàng đôi tiến lên hội trường. Hội trường là một nhà gạch lợp ngói thấp lè tè, nằm khá xa bên ngoài trại, gần khu nhà cán bộ. Bên trong hội trường có các ghế dài bằng gỗ cho tù nhân ngồi.

Khi vô tới bên trong hội trường, tim tôi đập mạnh và người tôi nôn nao khác thường vì chiều nay tôi phải làm một việc quan trọng. Sau phần khai mạc như thường lệ, cán bộ phụ trách chương trình giới thiệu các đề tài thảo luận. Anh ta đọc tên những người được chỉ định trình bày các đề tài và dặn các tù nhân khác phải nghiêm chỉnh thảo luận cho đạt yêu cầu. Bỗng dưng tai tôi ù lại, không còn nghe rõ những gì cán bộ nói. Sự sợ hãi như vồ lấy tôi. Tay tôi bắt đầu run nhè nhẹ và mồ hôi vã ra. Tim tôi đập mạnh hơn và mặt nóng ran như người lên cơn sốt. Tự nhiên tôi cảm thấy khó thở như đang bị hụt hơi sắp chết ngạt. Lúc ấy tôi lại mắc đi đại tiện!

Có tất cả 3 đề tài do 3 anh tù được chỉ định lên nói. Giọng anh cán bộ dõng dạc: “Người thứ nhất là anh Nguyễn Hữu Lễ buồng 12, đội 20 sẽ lên đây trình bày đề tài 'Anh có yên tâm cải tạo không và cho biết lý do tại sao?'” Giây phút tôi vừa lo sợ lại vừa mong đợi suốt hơn một ngày qua, bây giờ đã tới!

Tôi bật đứng lên khi nghe tên mình và hiên ngang bước ra lối đi ở giữa hội trường, tiến lên cái bục gỗ nằm chéo góc bên tay phải. Trong vị trí đó, người nói chuyện có thể thấy được cả lớp tù ngồi bên dưới và bàn chủ tọa của cán bộ ngồi trên quay xuống. Tôi cố lấy bình tĩnh bằng những bước đi chậm, thật vững và hiên ngang, tay cầm tờ giấy đã soạn sẵn. Từ chỗ tôi đến bục gỗ không xa, nhưng sao tôi cảm thấy đi thật lâu và bầu không khí lúc đó sao quá nặng nề!

Lên gần tới bục gỗ, tự nhiên tôi thấy bình tĩnh trở lại. Bước lên bục, tôi đứng yên lặng hồi lâu, hai tay dang rộng nắm lấy thành bục về phía trước. Tôi lấy thế, đứng thẳng người và nhìn xuống đám đông. Tự nhiên nỗi sợ hãi chợt tan biến. Tôi thấy bình thản và thích thú một cách lạ thường. Cảnh này đã quá quen thuộc với tôi mặc dù lâu rồi tôi không nhìn thấy lại. Tôi có cảm tưởng mình đang đứng trên bục giảng Nhà thờ Chánh tòa Vĩnh Long, nơi tôi phục vụ cho đến ngày cộng-sản chiếm miền Nam.

Nhìn xuống hơn 400 anh em bạn tù và cả hàng ghế cán bộ, tôi có cảm tưởng đây là một buổi lễ và tôi đang bắt đầu thuyết giảng. Lúc này mọi người đang chờ đợi để lắng nghe tôi giảng lời Chân Lý. Đã 3 năm rồi tôi không có dịp rao giảng công khai, giờ đây cảnh tượng này trả tôi về với thiên chức Linh mục. Giờ phút này không còn phải là tôi nói nữa, nhưng là Thiên Chúa sẽ nói qua miệng tôi. Nếu cách đây vài phút tôi hoàn toàn bị động và lo sợ một cách tự nhiên theo bản năng con người, thì bây giờ tôi cám ơn cơ hội đã đưa tôi lên đứng đây.

Tôi đứng yên, đảo mắt một vòng, nhìn các anh em bạn tù bằng cái nhìn đầy yêu thương và xúc động mãnh liệt. Tôi nhìn nhóm cán bộ và mong cho họ nhận ra con đường yêu thương mà dân tộc mình phải đi. Các cán bộ ngồi nhìn tôi bằng những con mắt ngạc nhiên, có lẽ họ cũng đoán được một cái gì bất thường sẽ xảy ra không đúng ý họ, nhưng lúc này đã quá muộn để chận đứng điều đó.
Sau lúc thinh lặng, để tạo thế làm chủ tình hình, tôi bắt đầu nói theo ý tôi đã soạn trong tờ giấy cầm tay. Tôi nói với tất cả sức mạnh của âm thanh trong cổ họng, với tất cả sự quyết tâm thách đố bạo quyền, với tất cả sức mạnh tinh thần, quyết tạo niềm tin vững vàng cho các anh em bạn tù, nhất là các anh em Công giáo:

“Kính thưa các cán bộ, các anh em đồng cảnh thân mến.
Tôi vô cùng sung sướng có cơ hội đứng đây để nói lên điều trong lòng tôi xác tín: Tôi không yên tâm cải tạo. Tôi cũng nói điều này thay cho anh em, vì tôi biết nhiều người trong anh em nói yên tâm cải tạo là nói dối cho vừa lòng đảng và nhà nước.”


Cả hội trường như bị điện giật ngồi chết trân. Nhìn sang phía hàng ghế cán bộ tôi nói:

“Thưa quý ông, yên tâm thế nào được khi các ông vào chiếm miền Nam. Nhà cửa chúng tôi bị tịch thu, con cái chúng tôi phải bỏ học đi bán báo, bán bánh mì. Gia đình chúng tôi tan nát và tôi nói điều này với lời xin lỗi trước các anh em tôi, tôi biết giờ này có những bà vợ ở nhà đã phải làm đĩ nuôi chồng đang ở tù! Yên tâm thế nào được khi các ông vô miền Nam đã tịch thu tài sản nhà thờ, chủng viện trường học, tòa giám mục v.v... Tôi nói điều này cách công khai và tôi chịu trách nhiệm hoàn toàn về những gì tôi đã nói. Xin quý ông cứ đánh điện vào miền Nam xác nhận điều tôi nói có đúng hay không? Tôi đứng đây chờ các ông.”

Nói xong câu này, tôi đứng yên lặng nhìn hàng ghế cán bộ trong lúc họ nhìn tôi bằng những cặp mắt không có lời để diễn. Tôi tiếp tục:

“Khi chúng tôi còn ở trại Gia Ray trong miền Nam, các ông bắt chúng tôi đi khai hoang, cuốc các bãi mìn, nhiều anh em tôi đã bị mìn nổ banh thây hoặc tật nguyền. Tôi có cảm tưởng mỗi nhát cuốc là tự đào huyệt chôn mình, thì làm sao yên tâm cải tạo được? Như vậy tôi xin các ông hãy làm cho chúng tôi yên tâm, đừng bắt chúng tôi phải nói yên tâm cải tạo.”

Tôi đột ngột kết thúc ở đây và đứng yên tại chỗ. Lúc đó cả hội trường bất động, không ai biết phải làm cái gì và bắt đầu như thế nào. Cán bộ thì như bị sét đánh ngang tai, mặt mày tái xám, anh em tù thì ngơ ngác, sung sướng nhưng lo sợ. Tôi vẫn đứng yên tại chỗ.

Chừng 30 giây sau, tự nhiên có một tiếng vỗ tay nghe “bốp” của một anh tù nào đó từ ở cuối hội trường. Thế là một tràng pháo tay vang dội của bạn tù, tưởng chừng vỡ cả nóc hội trường thấp lè tè. Tôi biết anh em sung sướng vì có người đã nói thay những gì ẩn ức trong lòng mà họ không thể nói ra được. Nhưng nghe tiếng vỗ tay, tôi nghĩ thầm: “Đây là tiếng pháo hạ huyệt của chính mình.”


Số Lần Chấm:  
3

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 1,460
Nguồn: Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ
Đăng bởi: Ngọc Ruby (7/8/2004)
Người gửi:
Người sửa: Ngọc Ruby;
Lời Mở Đầu  / Chiếc nôi dân tộc / Nhà Chung Hà Nội / Hồng Y Trịnh Văn Căn / Vị Giám Mục Phụ Tá / Nét Truyền Thống / Vết Tích Thời Gian / Cuốn Phim Quay Chậm / Chương 1: Bước Ngoặt Cuộc Đời  / Vùng Bóng Đen / Vùng Kỷ Niệm / Chuyến Đò Ngang / Những Giá Trị Tinh Thần / Việt Nam Đau Thương / Cuộc Cờ Người / Tỉnh Cơn Mê / Thành Phố Mỹ Tho / Đường Xưa Lối Cũ / Chuyện Một Chiếc Cầu / Tuổi Thơ Thời Chiến / Tình Cảnh Gia Đình / Xa Rời Điểm Tựa / Bước Thời Gian / Ơn Sinh Thành Dưỡng Dục / Các Nữ Tu / Chân Trời Mới / Cái Thú Nhà Quê / Sợ Trường Học / Nhận Diện Cuộc Đời / Thảm Cảnh Gia Đình / "Thày Bảng Mới" / Thời Kỳ Phá Ngu / Tuổi Trẻ Ngô Nghê / Biến Cố Vĩ Đại / Nôn Nao Cùng Cực / Khổ Vì Cái Quần / Thế Giới Mới / Tô Phở Đầu Đời / Những Cuộc "Họp Báo" / Hai Vị Linh Mục / Cảnh Chợ Chiều / Bước Đầu Lên Tỉnh / Ý Hướng Làm Linh Mục / Cuộc Đảo Chánh / Xáo Trộn Chính Trị / Khủng Hoảng Uy Quyền / Bước Chân Vào Đời / Kết Thúc Ván Cờ / Trở Về Thực Tại / Cảnh Tượng Hãi Hùng / Chặng Cuối Đoạn Đường / Chương Hai: "Đêm Tân Hôn" Giữa Tây Nguyên  / Đi Về Đâu? / Người Bạn Bất Đắc Dĩ / Chiều Cao Nguyên / Điểm Hẹn / Quận Lỵ Biên Giới / Chim Rẽ Đàn /  / Cái Đêm Hôm Ấy Đêm Gì / Cơn Sốt Thời Cuộc / Trò Hề Thế Sự / Quay Về Thực Tại / Chương Ba: Tàu Sông Hương / Trại Gia Ray / "Đại Hội" Ruồi Xanh / Đợi Chờ Trong Đau Khổ / Người Bạn Tù Linh Mục / Chuyện Năm Xưa / Vĩnh Biệt Cha Khâm / Trước Giờ Chia Tay / Nỗi Buồn Chia Ly / Những Bước Đầu / Tin Chuyển Trại / Tung Hỏa Mù / Con Đường Vô Định / Giã Biệt Miền Nam / Hy Vọng và Hy Vọng / Biển Vẫn Đợi Chờ / Trù Tính Kế Hoạch / Đi Vào Chi Tiết / Tế Sống Dũng Sĩ / Ý Trời / Ân Oán Giang Hồ / Cảng Hải Phòng / Chương 4: Lần Ra Đất Bắc / Bến Cảng Hải Phòng / Giai Đoạn Mới / Trình Diện Học Tập / Khu A và Khu B / Bọn Ăng-Ten / Học Tập Khai Báo / Lựa Chọn Thái Độ / Bàn Tay Săt Bọc Nhung / Những Ngày Cuối Năm / Đêm Thánh Vô Cùng / Bài Thánh Ca Giáng Sinh / Chương 5: Đường Lên Cổng Trời / Cái Lạnh Khủng Khiếp / Đêm Giá Băng / Trại Quyết Tiến "Cổng Trời" / Cơn Đói Trong Cảnh Rét / Nhân Vật Lạ Xuất Hiện / Chân Dung Ông Trại Trưởng / Trong Hầm Ướp Lạnh / Gặp Lại Nhóm Bạn / Trận Say Sắn Nhớ Đời / Đóng Quan Tài / Tù Chết Nuôi Tù Sống / Người Anh Kết Nghĩa / Đại Hội "Rận" / Người Tù Lạ Mặt / Mưu Sự Tại Nhân, Thành Sự Tại Thiên / Hết Thiên Nhiên Tới Con Người / Dưới Trướng Của Lưu Manh - Ngày Phục Sinh - / Chương 6: Trở Lại Trần Gian / Cõi Tiên Và Địa Ngục / Trở Lại Trần Gian / Tổ Chức Trong Trại / Hai Anh Trật Tự / Trại Tù Thanh Cẩm / Trật Tự "Giả Cầy" / Nhóm Tù Quân Đội / Nhân Vật Mới Xuất Hiện / Chọn Thế Đứng / "Trung Quốc Vĩ Đại" / Gặp Lại Cố Nhân / Chương 7: Cái Giá Của Tự Do / Vượt Ngục và Vượt Ngục / Dụng Cụ Đào Tường / Dốc Tâm Chuẩn Bị / Thử Thách Đầu Tiên / Đợi Chờ Trong Âu Lo / Chương 8: Canh Bạc Cuộc Đời / Điềm Chẳng Lành: Tắt Đèn! / Mũi Dao Định Mệnh / Đào Sống Đào Chết  / Cái Giá Của Tự Do / Dưới Dòng Sông Mã / Giây Phút Kinh Hoàng / Cái Giá Phải Trả / Chương 9: Chuyện Thương Tâm - Mạng Người Th / Đi Vào Cõi Chết / Lần Xuống "Đáy Địa Ngục" / Mạng Người Thứ Hai / Chương 10: "Tôi Phải Sống" / Họa Vô Đơn Chí / Nợ Đời Chưa Dứt / Bước Đường Cùng / Cơn Điên Loạn / Vài Lời Về Trương Văn Phát / Lon Nước Ân Tình / Gió Thoảng Trưa Hè / Chương 11: Tầng Đầu Địa Ngục  / Kỹ Thuật Kiến Trúc / Nhà Cầu Nổi / Cơn Mưa Trái Mùa / Ăn Để Sống / Cái Lưỡi Mèo / Những Thường Trú Nhân / Những Khách Kiều Cư / Học Tiếng Phổ Thông / Bầy Ác Thú Trong Cơn Đói / Những Khách Vãng Lai / Hoa Lạc Giữa Rừng Gươm / Tướng Cướp Bình Thanh / Luật Giang Hồ / Nhân Vật Sửu Què / Cuộc Tương Phùng / Tư Cách Một Đàn Anh / Kiếp Sống Giang Hồ / Giai Nhân Và Tướng Cướp / Anh Hùng Náo / Phút Chia Tay / Gạt Lệ Ra Đi / Chương 12: Ngày Trở Về  / Hát Lâu Chầu Mỏi / Cỏ Dại Được Mùa / Tình Thế Đổi Thay / Cây Đa Cũ, Bến Đò Xưa / Vòng Tròn Khép Kín / Gió Mát Trưa Hè / Giờ Thứ Hai Mươi Lăm / Anh Em Chia Lìa / Nhận Ra Ý Chúa / Câu Chuyện Hãi Hùng / Chúa Nói Trong Con / Đội Khai Thác Đá / Biểu Lộ Tình Người / Cộng Đoàn Tình Thương / Cánh Hoa Đồng Nội / Cuối Chặng Đường / Kẻ Ở Người Đi / Quãng Đường Trước Mặt / Cuối Chuyện / Tờ Giấy Ra Trại / Bài Học Của Trường Đời / Dân Tộc Việt Nam Của Tôi / Cuộc Chiến Chưa Tàn / Can Đảm và Khoan Dung / Bước Vào Tương Lai Vô Định / Trở Về HiệnTại / Phần Phụ Trương - Phụ Trương Một:  / Phụ Trương Hai: Những Cuộc Gặp Gỡ  / Phụ Trương Ba: Hoạt Động Tại Hải Ngoại / Phố Rùm Đọc Tôi Phải Sống / Trần Trung Đạo: Theo Bước Chân Người Linh Mục / Trần Trung Đạo: Nặng Với Quê Hương Một Tấm Lòng / LM Trần Cao Tường:Thời Điểm Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ /