Truyện (Chưa Xếp Loại)

Tôi Phải Sống

Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ

Lời Mở Đầu


Linh mục Nguyễn Hữu Lễ



TÔI PHẢI SỐNG

Bút Ký




Năm Quý Mùi 2003



Kính Dâng Lên Mẹ Việt Nam
Với tâm tình Vọng Cố Hương



Để Tưởng Nhớ


Hương Hồn Cha Má
Để nhớ ơn Sinh Thành Dưỡng Dục


Anh Linh các người anh
Đặng Văn Tiếp
Trịnh Tiếu
Lâm Thành Văn

Để nhớ thời gian trong trại tù Thanh Cẩm


Vong Linh người em
Đỗ Thanh Bình (Bình Thanh)
Để nhớ tình anh em kết nghĩa trong tù


Những người đã nằm xuống
trong cuộc chiến tương tàn trên quê hương.

Để chia sẻ quãng đời bất hạnh






Lạy Chúa! Xin cho lời con nguyện cầu.
Tựa hương thơm bay lên tôn nhan Chúa”





 


TỰA



Tháng 6 năm nay (2003), từ Tân Tây Lan, linh mục Nguyễn Hữu Lễ gọi điện thoại và ngỏ ý muốn tôi viết lời tựa cho cuốn bút ký “Tôi phải sống" mà ông vừa hoàn tất. Tôi nhận lời không một chút đắn đo vì coi đó là một vinh dự. Tác phẩm này, từ lâu tôi vẫn mong được đọc vì chính bản thân tôi cũng muốn làm một công việc tương tự nhưng không gặp điều kiện thuận lợi để thực hiện.

Sau khi nhận bản thảo, tôi lao vào đọc cuốn bút ký một cách mê say, không ngừng nghỉ. Trải dài trên hơn 400 trang giấy, tác phẩm này được chia thành 11 chương. Mỗi chương gồm một số bài viết có vóc dáng như những bài luận văn được trau chuốt tận tình để quảng bá những dòng suy nghĩ cần phổ biến. Dọc theo chiều dài của tập bút ký, những tình cảnh éo le và những trạng huống hiểm nghèo, bi đát, trong các trại tù cộng sản đã được tác giả thuật lại sống động và trung thực, với một văn phong nhẹ nhàng và tự nhiên như hơi thở. Mặc dầu không phải là một pho truyện trinh thám nhưng người đọc luôn luôn ở trong trạng thái nôn nóng vì muốn biết tác giả viết gì thêm trong những trang kế tiếp. Các liều lượng hỉ, nộ, ai, lạc được phân bổ hài hòa và sử dụng một cách cân nhắc để tránh cho nội dung tác phẩm sự nhàm chán thường gặp.

Lược qua những dòng viết tâm tình ta được biết tác giả sinh ra và lớn lên tại một vùng quê thuộc tỉnh Vĩnh Long. Gia đình theo đạo Công Giáo và cư ngụ trong vòng đai của ngôi thánh đường nhỏ trong làng có tên là nhà thờ Bưng Trường. Ngày tác giả mở mắt chào đời là ngày đất nước đang bị chiến tranh tàn phá. Tiếng bom đạn và những xác chết trôi sông, đối với tác giả cũng như đối với các bạn cùng lứa tuổi, là những âm thanh và cảnh tượng quen thuộc hàng ngày. Kiếp sống lầm than, cơ cực và hoàn toàn thiếu an ninh của người dân thôn dã đã làm mủi lòng người thanh niên mới lớn giàu lòng bác ái. Ta hãy đọc những dòng viết sau đây của tác giả khi ông chuẩn bị bước vào đời. “Tôi nghĩ tới con đường làm linh mục năm tôi 20 tuổi sau khi học xong ban trung học. “Cái nhìn của tôi về hoàn cảnh xã hội lúc bấy giờ... đã ảnh hưởng tới sự lựa chọn của tôi. Tôi quyết định chọn đời linh mục vì tôi biết trong cương vị đó tôi sẽ phục vụ người dân thấp cổ bé miệng hữu hiệu hơn.” ( trang 51 ).


Thụ phong linh mục năm 1970, lúc vừa tròn 27 tuổi, tác giả hăng say làm công việc cứu nhân độ thế, nhưng không may, chưa được bao lâu, thì họa cộng sản đổ sập xuống miền Nam, và chính bản thân ông cũng bị cuốn vào vòng lao lý như hàng triệu người công dân vô tội khác của chế độ Việt Nam Cộng Hòa.

Sau ngày 30 tháng Tư đen của năm định mệnh 1975, ông lê gót chân, hết nhà tù này đến trại giam khác, từ Nam chí Bắc, để chịu kiếp đọa đầy mà những người cộng sản Việt Nam đã nhẫn tâm áp dụng đối với đồng bào ruột thịt, trong ý đồ vừa trả thù vừa tránh hậu họa sau này cho cái chế độ sâu dân mọt nước. Tắm máu đã không xẩy ra sau khi miền Nam bị cộng sản cưỡng chiếm bằng võ lực, nhưng những gì mà độc giả cảm nhận sau khi đọc cuốn bút ký của linh mục Nguyễn Hữu Lễ, sẽ còn ghê tởm, thâm độc và ác nghiệt gấp triệu lần.

Một phần bút ký “Tôi Phải Sống" tả lại cái khung cảnh hãi hùng của 13 năm tù cộng sản. Vì phải tiếp giáp hàng ngày với thần chết trong suốt quãng đời cơ cực ấy nên tác giả đã xuống quyết tâm phải tồn tại để làm nhân chứng sống cho một giai đoạn cực kỳ thảm thương của đất nước và thay đổi quan điểm sai lầm của một phần dân tộc về một thứ chủ nghĩa ngoại lai đã lỗi thời và đã đi vào sọt rác của lịch sử.

Những chương trong bút ký liên quan đến hệ thống trại tù của cộng sản Việt Nam đã được tác giả ghi lại với một bút pháp tuyệt vời, với một mức độ chính xác chưa từng thấy và với một tấm lòng tha thứ, bao dung hiếm có ngay cả đối với những người rắp tâm tiêu diệt bản thân mình. Đọc tác phẩm này, nếu độc giả không phải là người mau nước mắt thì cũng sẽ rùng mình ghê sợ và xót thương cho số phận của những con người Việt Nam bị chính đồng bào mình đầy đọa xuống đáy tầng của địa ngục trần gian. Mức độ độc ác và tàn nhẫn không thua kém gì những “holocaust" Đức Quốc Xã dành cho người Do Thái trong Thế Chiến thứ hai.

Chế độ tù trong xã hội cộng sản Việt Nam là sản phẩm của một chính sách hủy diệt dấu tay kinh tởm ngoài sức tưởng tượng của con người. Với một thời gian giam giữ vô hạn định giữa bốn bức tường kiên cố của các trại tù hôi hám thiết lập tại những nơi thâm sơn cùng cốc, chính sách này đã biến con người thành con vật. Bằng phép thuật khủng bố tư tưởng nó đã tạo nên những tên phản thầy phản Chúa, phản lại lý tưởng mình theo đuổi. Bằng chủ trương "bỏ đói" nó đã đưa dẫn tù nhân tới chỗ giết nhau chỉ vì một miếng cơm hay mẫu bánh. Thậm chí nó đã thúc đẩy con người nghĩ cả đến việc ăn thịt đồng cảnh để sống còn. Tác giả Nguyễn Hữu Lễ đã thuật lại những "chuyện khó tin nhưng có thật" đó với những giọt nước mắt chảy ngược vào tim vì chính ông là nạn nhân của những hiện tượng kinh hoàng vừa nói. Mặc dù vậy sau khi xếp sách lại chúng ta mới cảm nhận được hết sự chan hòa với tâm tình yêu mến quê hương và dân tộc của một Linh mục tù nhân, chứng nhân và là nạn nhân của bao nhiêu tình cảnh đau thương. Tác giả kết luận: “Hãy để cho bóng tối đi qua và cùng nhau hướng về nguồn sáng của bình minh dân tộc”

"Xã hội tù’” của CSVN là hình ảnh thu hẹp của một xã hội lớn hơn: xã hội Việt Nam sau ngày 30 tháng tư đen tối. Mười ba năm dài đằng đẵng, với thiên chức của một vị linh mục, tác giả đã thành công trong việc cảm hóa và cải tà quy chính rất nhiều đối tượng đã mất hết tính người vì chính sách trại giam của cộng sản. Mong rằng tác giả cũng sẽ thành công một lần thứ hai khi trở lại đời sống bình thường, cho đúng với ước nguyện của ông lúc ban đầu, cho dân tộc được hưởng không khí tự do và cho tổ quốc có điều kiện vươn lên cùng nhân loại văn minh.


Maryland ngày 20 tháng 6 năm 2003

Nguyễn Cao Quyền




Phần Một
Cuộc Đời và Bóng Đen
Vào Chuyện


Chiếc xe ca đông nghẹt hành khách dừng lại ở một trạm trên đường phố chánh của thủ đô Hà Nội bên cạnh một công viên. Nhiều hành khách chen nhau bước xuống xe. Nhóm chúng tôi gồm ba người tù vừa được tha sáng hôm nay từ trại Nam Hà, cũng bước xuống. Trong nhóm có thầy Kỳ, một chủng sinh ở miền Bắc làm hướng dẫn viên, còn anh Nguyễn Đức Khuân và tôi là dân miền Nam bị đưa ra Bắc ở tù, và cả hai mới đặt chân xuống đất Hà Nội lần đầu nên chỉ biết rảo bước theo sau thầy Kỳ.

Khi vừa đi được một đoạn, tôi bị choáng ngộp bởi sự thay đổi khung cảnh quá nhanh. Mới sáng nay tôi còn ở trại tù Nam Hà vắng lặng và buồn thảm, thế mà xế trưa đã có mặt trên con đường chánh của thủ đô Hà Nội ồn ào náo nhiệt, đầy xe cộ và người đi lại. Tuy Hà Nội không có nhiều xe ô-tô như Sài Gòn trước kia, đa số là xe máy và xe đạp, nhưng cảnh xe cộ lưu thông tới lui tấp nập cũng làm tôi choáng ngợp. Trong 11 năm tù tại miền Bắc, có bốn lần tôi cũng có dịp đi ngang qua Hà Nội, nhưng toàn là về đêm và bị còng tay trên các chuyến xe di chuyển tù từ trại này tới trại khác. Lần đầu tiên khi tôi bị đưa ra Bắc vào tháng Tư năm 1977 trên tàu Sông Hương, lên bến Hải Phòng và từ đó đi xe ca ngang qua Hà Nội để vào trại Nam Hà. Lần thứ hai trong đêm Giáng Sinh 1977, khi nhóm 20 người chúng tôi từ trại Nam Hà bị đưa lên Cổng Trời cũng đi qua Hà Nội trong đêm. Tám tháng sau, từ trại Cổng Trời chuyển về trại Thanh Cẩm, chúng tôi ghé qua trại Văn Hòa ở ngoại thành Hà Nội để nghỉ qua đêm. Lần cuối cùng, khi nhóm tù chính trị miền Nam và mười người tù Trung Quốc còn sót lại ở trại Thanh Cẩm chuyển về trại Nam Hà cũng đi ngang qua Hà Nội khi phố đã lên đèn. Lần này tôi mới chính thức đặt chân tới Hà Nội giữa buổi xế trưa nắng ấm trong tâm trạng của một người tự do. Tôi dùng hai chữ “tự do” với một sự dè dặt, vì ít ra trong người tôi cũng có mảnh giấy ra trại được đóng dấu và ký tên hẳn hoi. Mảnh giấy, dấu ấn tự do của 13 năm tù đang được tôi cẩn thận nhét vào cái túi may bên trong áo phía trước ngực và cài lại bằng 2 lần kim băng. Tôi không thể nào để tờ giấy màu nâu bằng chất liệu giấy rất kém này mất đi được. Đó là tờ giấy duy nhất hợp pháp mà tôi có được sau một thời gian rất dài, ngoài ra tôi chẳng có một thứ giấy tờ gì trong người. Tờ giấy ra trại này để chứng minh cho mọi người biết tôi là ai, và dĩ nhiên là để tránh rắc rối trong lúc tôi vừa mới chân ướt chân ráo bước ra khỏi nhà tù và đang có ý định là sẽ lưu lại thăm viếng miền Bắc một thời gian chừng hai tuần lễ trước khi xuôi tàu về Nam.



Số Lần Chấm:  
216

(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)

Số lần đọc: 17,453
Nguồn: Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ
Đăng bởi: Nhật Huy (6/22/2004)
Người gửi: ngocruby
Người sửa: Ngọc Ruby; Nhật Huy;
Lời Mở Đầu  / Chiếc nôi dân tộc / Nhà Chung Hà Nội / Hồng Y Trịnh Văn Căn / Vị Giám Mục Phụ Tá / Nét Truyền Thống / Vết Tích Thời Gian / Cuốn Phim Quay Chậm / Chương 1: Bước Ngoặt Cuộc Đời  / Vùng Bóng Đen / Vùng Kỷ Niệm / Chuyến Đò Ngang / Những Giá Trị Tinh Thần / Việt Nam Đau Thương / Cuộc Cờ Người / Tỉnh Cơn Mê / Thành Phố Mỹ Tho / Đường Xưa Lối Cũ / Chuyện Một Chiếc Cầu / Tuổi Thơ Thời Chiến / Tình Cảnh Gia Đình / Xa Rời Điểm Tựa / Bước Thời Gian / Ơn Sinh Thành Dưỡng Dục / Các Nữ Tu / Chân Trời Mới / Cái Thú Nhà Quê / Sợ Trường Học / Nhận Diện Cuộc Đời / Thảm Cảnh Gia Đình / "Thày Bảng Mới" / Thời Kỳ Phá Ngu / Tuổi Trẻ Ngô Nghê / Biến Cố Vĩ Đại / Nôn Nao Cùng Cực / Khổ Vì Cái Quần / Thế Giới Mới / Tô Phở Đầu Đời / Những Cuộc "Họp Báo" / Hai Vị Linh Mục / Cảnh Chợ Chiều / Bước Đầu Lên Tỉnh / Ý Hướng Làm Linh Mục / Cuộc Đảo Chánh / Xáo Trộn Chính Trị / Khủng Hoảng Uy Quyền / Bước Chân Vào Đời / Kết Thúc Ván Cờ / Trở Về Thực Tại / Cảnh Tượng Hãi Hùng / Chặng Cuối Đoạn Đường / Chương Hai: "Đêm Tân Hôn" Giữa Tây Nguyên  / Đi Về Đâu? / Người Bạn Bất Đắc Dĩ / Chiều Cao Nguyên / Điểm Hẹn / Quận Lỵ Biên Giới / Chim Rẽ Đàn /  / Cái Đêm Hôm Ấy Đêm Gì / Cơn Sốt Thời Cuộc / Trò Hề Thế Sự / Quay Về Thực Tại / Chương Ba: Tàu Sông Hương / Trại Gia Ray / "Đại Hội" Ruồi Xanh / Đợi Chờ Trong Đau Khổ / Người Bạn Tù Linh Mục / Chuyện Năm Xưa / Vĩnh Biệt Cha Khâm / Trước Giờ Chia Tay / Nỗi Buồn Chia Ly / Những Bước Đầu / Tin Chuyển Trại / Tung Hỏa Mù / Con Đường Vô Định / Giã Biệt Miền Nam / Hy Vọng và Hy Vọng / Biển Vẫn Đợi Chờ / Trù Tính Kế Hoạch / Đi Vào Chi Tiết / Tế Sống Dũng Sĩ / Ý Trời / Ân Oán Giang Hồ / Cảng Hải Phòng / Chương 4: Lần Ra Đất Bắc / Bến Cảng Hải Phòng / Giai Đoạn Mới / Trình Diện Học Tập / Khu A và Khu B / Bọn Ăng-Ten / Học Tập Khai Báo / Lựa Chọn Thái Độ / Bàn Tay Săt Bọc Nhung / Những Ngày Cuối Năm / Đêm Thánh Vô Cùng / Bài Thánh Ca Giáng Sinh / Chương 5: Đường Lên Cổng Trời / Cái Lạnh Khủng Khiếp / Đêm Giá Băng / Trại Quyết Tiến "Cổng Trời" / Cơn Đói Trong Cảnh Rét / Nhân Vật Lạ Xuất Hiện / Chân Dung Ông Trại Trưởng / Trong Hầm Ướp Lạnh / Gặp Lại Nhóm Bạn / Trận Say Sắn Nhớ Đời / Đóng Quan Tài / Tù Chết Nuôi Tù Sống / Người Anh Kết Nghĩa / Đại Hội "Rận" / Người Tù Lạ Mặt / Mưu Sự Tại Nhân, Thành Sự Tại Thiên / Hết Thiên Nhiên Tới Con Người / Dưới Trướng Của Lưu Manh - Ngày Phục Sinh - / Chương 6: Trở Lại Trần Gian / Cõi Tiên Và Địa Ngục / Trở Lại Trần Gian / Tổ Chức Trong Trại / Hai Anh Trật Tự / Trại Tù Thanh Cẩm / Trật Tự "Giả Cầy" / Nhóm Tù Quân Đội / Nhân Vật Mới Xuất Hiện / Chọn Thế Đứng / "Trung Quốc Vĩ Đại" / Gặp Lại Cố Nhân / Chương 7: Cái Giá Của Tự Do / Vượt Ngục và Vượt Ngục / Dụng Cụ Đào Tường / Dốc Tâm Chuẩn Bị / Thử Thách Đầu Tiên / Đợi Chờ Trong Âu Lo / Chương 8: Canh Bạc Cuộc Đời / Điềm Chẳng Lành: Tắt Đèn! / Mũi Dao Định Mệnh / Đào Sống Đào Chết  / Cái Giá Của Tự Do / Dưới Dòng Sông Mã / Giây Phút Kinh Hoàng / Cái Giá Phải Trả / Chương 9: Chuyện Thương Tâm - Mạng Người Th / Đi Vào Cõi Chết / Lần Xuống "Đáy Địa Ngục" / Mạng Người Thứ Hai / Chương 10: "Tôi Phải Sống" / Họa Vô Đơn Chí / Nợ Đời Chưa Dứt / Bước Đường Cùng / Cơn Điên Loạn / Vài Lời Về Trương Văn Phát / Lon Nước Ân Tình / Gió Thoảng Trưa Hè / Chương 11: Tầng Đầu Địa Ngục  / Kỹ Thuật Kiến Trúc / Nhà Cầu Nổi / Cơn Mưa Trái Mùa / Ăn Để Sống / Cái Lưỡi Mèo / Những Thường Trú Nhân / Những Khách Kiều Cư / Học Tiếng Phổ Thông / Bầy Ác Thú Trong Cơn Đói / Những Khách Vãng Lai / Hoa Lạc Giữa Rừng Gươm / Tướng Cướp Bình Thanh / Luật Giang Hồ / Nhân Vật Sửu Què / Cuộc Tương Phùng / Tư Cách Một Đàn Anh / Kiếp Sống Giang Hồ / Giai Nhân Và Tướng Cướp / Anh Hùng Náo / Phút Chia Tay / Gạt Lệ Ra Đi / Chương 12: Ngày Trở Về  / Hát Lâu Chầu Mỏi / Cỏ Dại Được Mùa / Tình Thế Đổi Thay / Cây Đa Cũ, Bến Đò Xưa / Vòng Tròn Khép Kín / Gió Mát Trưa Hè / Giờ Thứ Hai Mươi Lăm / Anh Em Chia Lìa / Nhận Ra Ý Chúa / Câu Chuyện Hãi Hùng / Chúa Nói Trong Con / Đội Khai Thác Đá / Biểu Lộ Tình Người / Cộng Đoàn Tình Thương / Cánh Hoa Đồng Nội / Cuối Chặng Đường / Kẻ Ở Người Đi / Quãng Đường Trước Mặt / Cuối Chuyện / Tờ Giấy Ra Trại / Bài Học Của Trường Đời / Dân Tộc Việt Nam Của Tôi / Cuộc Chiến Chưa Tàn / Can Đảm và Khoan Dung / Bước Vào Tương Lai Vô Định / Trở Về HiệnTại / Phần Phụ Trương - Phụ Trương Một:  / Phụ Trương Hai: Những Cuộc Gặp Gỡ  / Phụ Trương Ba: Hoạt Động Tại Hải Ngoại / Phố Rùm Đọc Tôi Phải Sống / Trần Trung Đạo: Theo Bước Chân Người Linh Mục / Trần Trung Đạo: Nặng Với Quê Hương Một Tấm Lòng / LM Trần Cao Tường:Thời Điểm Linh Mục Nguyễn Hữu Lễ /