|
Khúc 1
(cho CML) Em đi thơ rũ dòng buồn tháp gầy bên chiều vẫy gọi cát đồi vào đêm không nói biển réo ngu ngơ Em xa ngút mắt bờ xương rồng dõi tha phương ngày tháng dật dờ. Không có vui ra đi chỉ còn đau ở lại Em về bồn chồn đường plây nhỏ nắng bay vòm tóc diệu kỳ lòng tôi nở tràn gió. Tháng mười mưa mưa mưa mưa em về sáng đồi sương cũ. Khúc 2
Gió nhảy trên ngọn đồi trọc đường êm sao lòng cứ xốc đụn trắng – bụi bay hay nắng bay. Trong mát khoảng đời cô em họ vẫn thiên thần đôi mắt tròn đen thăm thẳm như chưa một lần cũ. Tuổi bốn mươi bỗng thành thơ nhỏ chợt là khách lạ giữa làng quen một rá khoai bùi đã làm quý. Thèm nghe thơ hơn gặp người thương (tình đậm ngại gì một hôm chậm) ấm nào bằng ấm tiếng quê hương. Nhìn mặt đây lòng chưa thôi nhớ không uống – li đầy vẫn muốn nâng đất cằn mà hồn người cứ rộ. Khúc 3
Không em tìm quê hồn sầu gió lạ chân mộng du lạc miền phố xá chiều mông mênh. Mong cầm tay về xứ gian nan màu mắt thôi đẫm buồn dĩ vãng thơ khát khao gieo tiếng vui đầy. Anh thắp nhỏ nhoi nhành hy vọng qua héo đau nẩy chồi sắc nắng. Có em tháng bảy bằng lăng đồi trở ấm cây quê hương giũ bụi cát lầm đường cày vỡ sáng trán nông dân.
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|