|
Dòng thời gian lặng lẽ buông lơi trôi trôi mãi không bao giờ dừng lại
ta đưa tay níu kéo giữ lại chút qúa khứ đã héo nhàu một lúc dòng thời gian ngã gục thảm thương
ngày qua đêm tới năm tháng mòn mỏi đi về
buổi hoàng hôn nắng trèo qua mái ngói hát vu vơ những ngôn từ tím buồn nắng chiều buông rớt rơi vào thinh lặng một chút gì cho đêm tối về mau
những lời nói sự thật giả dối trước (và) sau đã biến thành muôn ngàn viên đá sỏi rớt vào tâm nhau đau xót
ánh trăng đêm khuyết mảnh ẩn sau khe núi cằn khô đất cát
vội giật mình vặn ngược chiều kim đồng hồ níu kéo thời gian chợt bắt gặp: - bóng tuổi thơ đầy nắng - tiếng cười giòn rã trong cổ tích ngày xưa - những đôi dép nhựa dính bùn đất mùa mưa - lênh đênh những con thuyền giấy còn thêm nhiều rất nhiều điều lý thú đã trở về thật mau .
đêm lặng yên cây nến tự đốt cháy đời mình tỏa sáng xoè bàn tay đếm từng đốt ngón thấy tí tách đâu đó những giọt mơ .
11 tháng 11, 2002
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|