|
Những gì ta bỏ lại
Ta bỏ lại mùa thu qua biên giới Cụm rừng tràm thưa thớt nước ngang lưng Chiếc xuồng con hoa súng nở giữa chừng Không kịp hái trên dọc đường chinh chiến
Ta bỏ lại bạn bè không chiếu đắp Chết vội vàng, chết trẻ, chết tan thây Áo trận năm xưa mụn vá lấp dầy Giày bung đế, xác nằm trên mặt nước
Ta bỏ lại Thất Sơn chiều mây phủ Đồng Bà Chiêu mưa trắng, xóa rừng xa Ổ rơm qua đêm, giấc ngủ không nhà Giương mắt mỏi hướng về quê xa lắc
Ta bỏ lại xuân xanh đầy trăn trở Súng ngang vai ngạo nghễ vác qua đèo Trận thua ngày nào nỗi nhục mang theo Ta đã sống bừng bừng cho tuổi trẻ
Ta bỏ hết coi mạng mình rất rẻ Một ra đi, dù biết chẳng ngày về Sau lưng ta thiên hạ vẫn ngủ mê Dâng cho giặc máu xương người đã khuất
Ta bỏ phố, bỏ Duy-Tân, trường Luật Bỏ đôi mắt buồn rưng rức hôm nao Bỏ Văn Khoa, quên luôn cả bến tàu Nơi em ném một đời, ngày chạy loạn
Ta bỏ mười năm không hề yên giấc Những trận đòn thù ngày ở biệt giam T 20 đêm đêm xiềng xích khua vang Z 30D ba năm nhục nhằn rừng Lá
Ta bỏ A 20 sáu năm Trường-Sơn Ngàn bè bạn chết dần trong tủi nhục Trưa gió Lào thổi trên đầu cúi gục Cùm chữ U mưng mũ ống xương chân
Ta bỏ quên ngày về từ địa ngục Nhìn phố phường xa lạ suốt mười năm Ta bỏ hẳn ta, cố sống thật âm thầm Như đã chết ngày nước non đổi chủ
Ta bỏ thêm ba mươi năm không ngủ Mơ một ngày trở lại chiến trường xưa Vó ngựa năm nào trải gió dầm mưa Dù lưng mỏi, dù tay run, đầu bạc
Ta bỏ một cuộc đời không thẹn mặt Sống hiên ngang trả hết nợ sơn hà Ta bỏ ta, bỏ em, và bỏ cả Bởi ta không còn gì một đời ta
nguyễn thanh-khiết 27-01-2010
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|