|
đi tìm mùa xuân Như một kẻ viễn mơ tôi đi tìm vầng thái dương đã tắt trên trán người hôn ám nghe sao nắng dọi mơ hồ những sáng những chiều không còn phân biệt phẳng lặng khôn cùng là thời gian của rong rêu tro bụi bám mặt người của vầng trán mênh mông hư hao từng ý niệm của đôi mắt hấp háy vào đêm những sao trời lẩn mất của vành môi tái ngắt từng ngày đợi chờ sáng thắp nắng niềm hiển dương xưa . Như một kẻ mộng mơ tôi đi tìm vầng trăng giữa mênh mông trời nước chỉ thấy lòng đau lại nỗi buồn xưa mờ mịt hơi sương đã gởi vào một đại dương xanh mơ trầm tìch cũ con nước tự nguồn sông mải miết trôi đi dòng mê muội chảy vào đêm trăng xanh thẳm những tàu lá dừa xa . Tìm trong phôi pha những bờ bến cũ cát trắng phau lòng đá lạnh trơ có rặng phi lao đứng ngóng từng giờ những cơn gió lạ đưa về từ biển Tôi mơ ở biển một chút nồng nàn như vị mặn của từng tinh thể muối thấm vào người cho da thở hồn nhiên Nghe biển gọi về rừng thiêng những truông dài xôn xao cây lá biết tìm đâu những nhát rìu khai phá nhựa cây thơm lòng đất quánh khô rồi bao nhiêu vị mặn trên môi thấm qua một đời hoang phế ( tìm chẳng thấy rừng xanh ý lá tôi quay về trong im nơi núi cao vòi vọi những tường thành xoáy trôn ốc chống đỡ từng cơn hủy phá nơi sông sâu cọc nhọn có thủy triều lên xuống hiển lộ hiển uy …) Nhưng tôi vẫn còn muốn đi tìm về sâu kín những lẽ thật ở đời vì những vàng son phơi bày , đắp đổi thăng hoa trầm thống muôn đời Tôi tìm thấy gì trong những trang sách vở cho cuộc đời hôm nay? Mùa xuân vừa bay bằng những cánh bướm diễm tình bằng nụ cười mật ngọt của hoa rót vào mê đắm những tiếng líu lo của loài chim Tôi chạy đi tìm ước mơ tôi khép kín chiếc tò vò chúc ngược hụt hẫng niềm tin Tôi quay về trong im Bỗng nghe tim mình rộn ràng nhịp đập có gì chăng trong tâm thất có gì không trong tâm nghĩ những ngăn dưới ngăn trên Mùa xuân vừa cuộn chảy qua đời bao nhiêu phai nhạt một dòng máu đỏ tươi Tôi tìm xuân hay chỉ con người? Uyên Nguyên
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|