|
Ngày Xuân phơn phớt gió Nhè nhẹ mưa bay bay Ửng hồng trên nhánh cây Cành hoa đào đỏ đỏ Đầy trời chim én nhỏ Gọi mùa Xuân về đây Lá đào rớt trên tay Tưởng chiều Xuân Hà Nội
Sương rôi lem hàng chữ Chợt mơ màng tiếng em Đã tao ngộ một lần Nghìn năm dễ ai quên . Thu đến Thu đi như có hẹn Cho thơ nối tiếp những dòng thơ Rồi tôi, tôi sẽ vào vô tận Rồi nắng Thu phai nét chữ mờ Thu ơi, gió vờn trên ngọn cỏ Sương Thu, nghìn giọt rớt lao xao Hồn tôi nương gió theo chiều gió Ai đó trông nhau sóng mắt trao
Ngày Xuân xưa lạc lối Gặp anh trong chùa Hương Chỉ đường em nhờ anh Anh rằng xa nghìn dặm Chiều rơi thăm thẳm quá Sợ lo ngẩn lo ngơ Thương cặp mắt ngây thơ Vậy đưa em một lần
Xuân xưa như là bóng Rồi tan giữa chúng ta Trĩu hoa nặng cành đào Chàng Kim cưỡi ngựa vàng Thúy Kiều thôi thôi không bỡ ngỡ Còn em son phấn đã phai nhòa Dù em nay má đã thôi hồng Chiều Xuân xa xưa vẫn còn chờ
Ông đồ đem đi câu đối đỏ Nhìn em chợt thấy cúi đầu luôn Lệ em rơi xuống thương Xuân muộn Mưa bụi đó là ảo ảnh mưa
Ngày Xuân chơm chớm rét Một người em bơ vơ Mỉm cười những đoá hoa Gợi lòng em nỗi nhớ Lang thang trên con lộ Cánh hoa lạc loài bay Uốn mình trong gió lay Nằm phai trên cỏ rối Em vào chùa sám hối Ngàn năm tội vơi đi Em trả tuổi Xuân thì Cho chiều Xuân xưa đó Gợn buồn, em hỏi cội cây già Sao nụ hồng vẫn mới Em hỏi cội cây già Sao nụ hồng không phai
Mùa Xuân phơn phớt gió Ngày Xuân ta lang thang Bóng chàng không thấy đâu Bơ vơ trên xứ lạ Buồn vì Xuân đã mất Một mùa Xuân mưa bay Ước gì tay trong tay Dạo chiều Xuân Hà Nội
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|