|
Nhìn làn mây trôi trôi về cuối nơi chân trời xa vời Lòng thầm nghe bao sầu lắng trong tiếng người cười nói Ôi nỗi nhớ như ngày mãi mưa hoài từng phút hiu quạnh Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến Tình như bóng dáng trăng cao bao ngày nào đâu tới được Tình như những ánh sao sa cho lòng chất thêm u hoài Để mình ta mãi mãi mang theo khát vọng mình ta thở dài Mình ta mãi mãi trông mong giấc mơ, giấc mơ xa vời Nào có ai người sẽ đến bên đời ru giấc rã rời Chỉ có nỗi buồn cùng những đêm ngà nhìn bóng trăng tà
Nhìn ngày đi qua không bờ bến không ai người mong chờ Lòng thầm nghe bao niềm xót xa bao nhiêu giằng xé Ôi nỗi nhớ như đàn mãi than hoài từng tiếng khô lạnh Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến Tình như tiếng nói trong tim hồng dù thân xác lạnh Tình như gió cuốn trong tim khi đời đã như sa mạc Để mình ta mãi mãi chôn trong lao tù lời yêu khắc khoải Người như bóng dáng xa xăm giấc mơ giấc mơ xa vời Nào có ai người nhìn bóng u trầm mà biết tim lòng Chỉ có nỗi buồn ngày vẫn qua ngày thân xác lưu đày
Nhìn, nhìn tà dương tan vào bóng đêm lan dần xa mờ Lòng thầm nghe bao đợt sóng đang xô bờ rạn vỡ Ôi nỗi nhớ như thuyền mãi xa bờ từng phút mong chờ Ta bỗng mơ về giấc mơ chẳng thể tìm đến Tình như ánh mắt ta trao hai bờ dòng sông cách trở Tình ta chới với đôi tay đâu nào có nhau bên đời Để nhìn nhau mãi mãi thương đau đôi miền dòng sông quá rộng Nhìn nhau mãi mãi trông mong giấc mơ giấc mơ xa vời Nào có bao giờ được phút người ru khúc rã rời Chỉ có nỗi buồn cùng những đêm dài nghe sóng u hoài
Tình như bóng dáng thiên thu cho đời dù không tới được Tình như những cánh chim xa cho dù khiến ta rã rời Và tình xua những nỗi âm u cho dù tình như khói tàn Tìm đâu thấy bến cho ta đậu tình tràn như sóng trào Nào thấy ai người tìm đến bên đời trao tiếng nói cười Dù có nỗi buồn ngày mãi xa ngày ta vẫn yêu người Ta vẫn yêu người
Belle Luc Plamondon (Trích từ nhạc kịch "Thằng Gù Nhà Thờ Ðức Bà" (Notre Dame de Paris)
Quasimodo Belle
C'est un mot qu'on dirait inventé pour elle Quand elle danse et qu'elle met son corps à jour, tel Un oiseau qui étend ses ailes pour s'envoler Alors je sens l'enfer s'ouvrir sous mes pieds
J'ai posé mes yeux sous sa robe de gitane A quoi me sert encore de prier Notre-Dame ? Quel est celui qui lui jettera la première pierre ? Celui-là ne mérite pas d'être sur terre
Ô Lucifer ! Oh ! Laisse-moi rien qu'une fois Glisser mes doigts dans les cheveux d'Esmeralda
Frollo Belle Est-ce le diable qui s'est incarné en elle Pour détourner mes yeux du Dieu éternel ? Qui a mis dans mon être ce désir charnel Pour m'empêcher de regarder vers le Ciel ?
Elle porte en elle le péché originel La désirer fait-il de moi un criminel ? Celle qu'on prenait pour une fille de joie, une fille de rien Semble soudain porter la croix du genre humain
Ô Notre-Dame ! Oh ! laisse-moi rien qu'une fois Pousser la porte du jardin d'Esmeralda
Phoebus Belle Malgré ses grands yeux noirs qui vous ensorcellent La demoiselle serait-elle encore pucelle ? Quand ses mouvements me font voir monts et merveilles Sous son jupon aux couleurs de l'arc-en-ciel
Ma dulcinée laissez-moi vous être infidèle Avant de vous avoir mené jusqu'à l'autel Quel est l'homme qui détournerait son regard d'elle Sous peine d'être changé en statue de sel
Ô Fleur-de-Lys Je ne suis pas homme de foi J'irai cueillir la fleur d'amour d'Esmeralda
Quasimodo, Frollo & Phoebus J'ai posé mes yeux sous sa robe de gitane À quoi me sert encore de prier Notre-Dame Quel est celui qui lui jettera la première pierre Celui-là ne mérite pas d'être sur terre
Ô Lucifer ! Oh ! laisse-moi rien qu'une fois Glisser mes doigts dans les cheveux d'Esmeralda Esmeralda
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|