|
Do you feel that, from deep down inside you, you know that you need much more than your father can give you ?
All I need is love. (*)
Đó là câu trả lời của cô bé Lucy khi người khác hỏi về người cha của cô bé, và :
All I need is love.
Thật giản dị.
Tôi cũng vậy mà bạn cũng vậy, đôi lúc chúng ta quên mất điều giản dị
đó, chúng ta quên rằng mọi thứ đều khởi nguồn từ tình yêu.
Thời
tuổi trẻ nông nổi, tôi chơi với một nhóm bạn, tính cả tôi nữa là bốn
thằng, mà nói một cách chính xác, thì "bè" nhiều hơn "bạn", những thằng
độc thân, gàn dở, ngang ngược một cách hồn nhiên. Và, hầu hết những gì
người khác cho là bậy bạ, nhưng lại là những điều bất kỳ thằng con trai
mới lớn nào cũng thỉnh thoảng thấy trong mơ, hay từng thầm kín ao ước,
bọn tôi không bao giờ biết dừng nếu chưa thử.
Cứ ngỡ rằng tính cách
là không thể thay đổi, vì đôi khi những gì người khác cho là không đứng
đắn lại thường mang một sức cám dỗ không ngờ, thế mà, rồi mọi chuyện
vẫn khác, những bước ngoặt không thể ngờ, bọn tôi rã đám, đường thằng
nào thằng đó đi, tự nhiên, không gò ép, không mất lòng nhau, không gì cả
chỉ vì một điều.
Tình yêu.
Thằng đầu tiên rời cuộc chơi sau
một chiều đi làm về, tôi gọi nó là A cho tiện, lặng lẽ biến mất, cứ sau 5
giờ chiều là không cách gì tìm được, có gặp lại hỏi lý do, chỉ nhận
được một nụ cười :
Ba tháng sau, A cưới vợ.
Buổi tối trước ngày cưới, hắn mời nguyên nhóm đi nhậu lần cuối, lý do : chẳng có lý do nào cả.
Và đây là chuyện của hắn :
Hắn quen biết một cô gái, đẹp hay xấu, tốt hay tệ, lúc hắn kể bọn tôi
không hề biết, nhưng cô gái ấy có một người chị gái, và thêm một điều
nữa, cô ta ghét hắn.
Bởi thế nên mỗi lần hắn ghé nhà, cô ta tránh mặt, không muốn làm hắn bẽ mặt, người chị gái tiếp hắn dùm cô em.
Hắn quyết định chơi bài lì, càng né, hắn càng ghé nhà.
Cũng may.
Cô chị gái tiếp chuyện hắn riết chẳng hiểu sao lại sáng suốt ( hay khờ
dại ?? ) hơn cô em, nhận ra thằng cha này cũng không đến nỗi.
Mà
ngồi nhà riết cũng kỳ, hắn rủ cô chị đi ăn kem và những điều vịt vờ
khác, mục đích chỉ để điều tra cô em, chẳng hiểu điều tra thế nào, mà
hắn và cô chị lại rủ nhau vào những chỗ khác để điều tra ...lẫn nhau một
cách chi tiết hơn.
Và rồi chuyện gì đến cũng phải đến, hắn phải cưới.
Kể tới đó hắn kết luận : " Cố ý trồng hoa, hoa chẳng nở, vô tình cắm liễu, liễu ..xanh um ".
6 tháng sau, bọn tôi tới nhà hắn mừng đấy tháng con gái đầu lòng.
Và bây giờ mới tới khúc quan trọng, bọn tôi không thể nhận ra thằng bạn
bán trời không văn tự hồi xưa, không thể, vì đó là một con người hoàn
toàn khác, hồi xưa thậm chí nước sôi cũng không biết nấu, giờ thì bếp
núc ngon lành, nhà cửa xắn tay áo dọn tuốt luốt, vợ chỉ ngồi nghỉ, thỉnh
thoảng cười tình với hắn một phát là mọi chuyện cứ chạy ro ro.
Bé
gái con hắn tè ướt cả quần áo hắn, hắn cặm cụi thay, bạn bè thắc mắc hỏi
sao không mặc tã giấy, hắn cười : mặc chi cho nó nóng nực tội nghiệp,
chịu cực chút con mình dễ chịu hơn. Cả lũ ngẩn mặt ra như ngáo ộp.
Cái bàn tay hồi xưa nâng li bia cực kỳ chuyên nghiệp, giờ dịu dàng gọn
ghẽ ẵm con cũng chuyên nghiệp cực kỳ, một thằng rắn mắt nhận ra hắn mặc
quần trái cho bé, nhắc nhở hắn, cứ tưởng đâu hắn lọng cọng không biết,
ai dè hắn trả lời thẳng tưng :
Đồ ngu, con tao nó là con gái, mày
thấy cái đường vải thừa may phía trong quần không ? Nếu mặc đúng, nó cọ
vào cái đường line của con tao thì sao ?
Thêm 3 con ngáo ộp xuất hiện nữa.
Tan tiệc, ba thằng lủi thủi ra quán mặt thằng nào cũng đăm chiêu, ly
bia hờ hững. Một buổi nhậu tăng hai lần đầu tiên diễn ra chán ngắt.
Rồi thêm thằng nữa biến mất, thằng này tên B.
B là kỹ sư công nghệ tự động ( không hiểu cái vụ này lắm ) chuyên làm cân và thiết kế băng chuyền cho các nhà máy.
Ngày nọ, có một cô kế toán chưa chồng trong nhà máy hắn đang làm băng
chuyền, cắc cớ sao hỏi hắn chuyên làm cân, vậy có bao giờ cân thử tình
cảm chưa ?
Thế là hắn cân luôn.
Đương nhiên là đám cưới phải diễn ra.
Và bọn còn lại lại phải diện đồ đi ăn đầy tháng con trai đầu lòng của nó ít lâu sau đó.
Khi cả bọn kéo đến nhà, thấy thằng quý tử nằm ngủ trong võng, mọi
chuyện chẳng có gì để nói nếu như cái võng không được kéo ru bằng máy,
kéo tự động, gọn ghẽ, êm ái và không lắc lư bởi một cái máy lạ hoắc.
Ngạc nhiên hỏi hắn, hắn bảo con tao khó ngủ, chỉ ngủ võng, vợ không kéo
võng cả đêm được, tao cũng oải, nên tao chế ra cái máy đó, toi nửa
tháng lương và hai tuần mày mò.
Một thằng thắc mắc : sao không mua quách cái nôi điện, cũng ru tự động mà rẻ hơn nhiều, chỉ khoảng một nửa tiền mày chế máy ?
Đồ ngu, B càm ràm : Cái nôi nó vuông, đáy là một mặt phẳng, khi lắc,
con nít lăn qua lăn lại làm sao ngủ ngon, mấy thằng chế ra cái nôi điện
đúng là lũ ngu tận mạng, hồi nhỏ tao cũng ngủ võng, bọn mày cũng vậy,
giờ cắc cớ biểu con mình nằm nôi ?
Thêm hai con ngáo ộp, thằng mặc quần trái cho con gái thì chỉ mỉm cười.
Lần này thì không có tăng hai, vì chỉ còn hai thằng, trà tam rượu tứ, không đủ tụ, về ngủ quách cho khỏe.
Rồi thằng C, thằng chiến sĩ kiên cường của tự do, cũng gục ngã.
Và tôi, thằng D, thằng cuối cùng sót lại của tiểu đội chiến sĩ chiến
đấu vì tự do và quyền được hồn nhiên làm bậy bạ, biết làm gì khi 3 thằng
bạn chiến đấu đã ngục ngã , trong khi địch thì còn quá đông, tôi
...buông cờ trắng đầu hàng.
Và cái đám cưới cuối cùng, thằng D xúng xính trong bộ vest, cũng đã diễn ra.
Vài năm sau, khi cả lũ đều đã lên chức bố, con cái cũng đã vào tiểu
học, cả lũ hẹn gặp nhau cho đủ bộ, và mang cả bầu đoàn thê tử theo, cũng
vui, các bà thì xúm lại tám chuyện với nhau, bốn thằng xách bia ra bãi
cỏ ngồi nhậu, con cái thì bi bô làm quen.
Ngồi lại với nhau, thằng nào cũng thi nhau khoe con, và khi nói về con của mình, gịong thằng nào cũng nghèn nghẹn vì xúc động.
Vậy đó, tôi không biết phải kể thêm điều gì nữa, vì tôi hiểu tại sao có
thằng phá gia chi tử lại biết mặc quần trái cho con gái mình, hay biết
rằng nằm nôi điện làm con nít khó ngủ, tôi bất chợt nhận ra rằng cả bọn
đã thay đổi, hoàn thiện hơn, và cái thay đổi tích cực ấy cũng diễn ra
một cách hồn nhiên.
Tối về, vợ hỏi sao bữa nay bọn anh nhậu ít vậy,
tôi bảo thằng nào cũng chỉ lai rai vì sợ say không lo cho gia đình
được, vợ rơm rớm nước mắt bảo : đúng là bọn đàn ông, thương con thì
nhiều, chứ thương vợ được mấy chút.
Ờ, thì sao cũng được, nhưng
điều quan trọng là bọn anh thay đổi, thương vợ nhiều hơn hay thương con
nhiều hơn cũng chỉ là một cách nói, quan trọng là bọn anh sống đàng
hoàng chỉ vì bọn anh yêu thương và được yêu thương.
Rồi cả nhà ngồi xem phim " I am Sam " .
Và đó cũng là lý do tôi viết những dòng này.
Không có gì có thể lớn hơn tình yêu, nếu bạn không tin, hãy tới trường Hogwarts hỏi hiệu trưởng Dumbledore ấy.
( * ) Lời thoại trong phim " I am Sam "
2/
Có một người đàn ông giàu có, nhưng ông ấy mất hết gia đình trong một tai nạn, mỗi sáng ông đi làm với một đôi giày chật cứng và cũ kỹ, nhiều người thắc mắc điều đó, ông ta thừa tiền để mua cho mình một đôi giày tốt hơn và vừa vặn hơn, tại sao phải mang đôi giày đó cho khổ sở, vì nó làm chân ông đau đến độ phải đi cà nhắc.
Rồi một người cũng hỏi ông điều đó và ông trả lời rằng : tôi chẳng còn điều gì vui vẻ trong cuộc đời cả, không gia đình, không tình yêu, tôi mang đôi giày này chỉ vì tới cuối ngày tôi được tháo nó ra, suốt một ngày dài tôi chỉ mong thời gian trôi mau để được làm điều đó, khi tháo ra tôi được giải thoát khỏi sự khó chịu, ít nhất tôi có được điều gì đó để hy vọng trong cả ngày, và đó là hạnh phúc.
Đôi khi hạnh phúc thật nhỏ nhoi.
Thật buồn khi phải tự kiếm tìm hạnh phúc cho mình một cách khổ sở như thế.
Đó
là câu chuyện mà tôi được nghe cha mình kể lúc còn là một chú bé, không
hiểu sao câu chuyện đó bám theo tôi mãi, có lẽ cái hạnh phúc nhỏ nhoi
tự kiếm cho mình của người đàn ông trong câu chuyện làm tôi bị ám ảnh.
Và đôi khi, tôi tự thắc mắc rằng, một người thực sự hạnh phúc là một
người như thế nào ? Giàu có, quyền lực ? Gom tất cả mọi thứ trong cuộc
đời làm sở hữu riêng ?
Thường thì tất cả các tấm hình đám cưới chụp hai nhân vật chính ta thường thấy nụ cười rạng rỡ trên môi họ, một nụ cười mãn nguyện, vui vẻ và có lẽ là tràn đầy hạnh phúc, tôi không chắc lắm vì không học chuyên môn về phân tích nụ cười, nhưng chắc chắn rằng, người ta chỉ cười khi cảm thấy dễ chịu và vui vẻ.
Ngay trong tấm hình cưới của chính mình, tôi cũng toét miệng ra cười. Và cái thời điểm tôi cười để chụp tấm hình ấy, trong lòng chẳng có một chút gì dễ chịu cả, vì mệt, loay hoay lo đám cưới mệt rã cả người, chỉ mong được chui vào đâu đó ngả lưng một chút, và một nụ cười nữa, của vợ tôi, cũng vậy, tôi biết cô ấy cũng mệt rã, chỉ mong được nghỉ ngơi. Kết luận : đôi khi người ta cười chẳng phải khi trong lòng cảm thấy dễ chịu và vui vẻ.
Xin mở ngoặc về người viết bài này, tôi là một thằng đàn ông dễ chịu, ôn hòa và đôi khi nhút nhát ( cái vụ nhận xét này tác giả không phải là tôi ) thế nhưng trời phú cho một gương mặt hình sự, tức là con nít nhìn vào là chết khiếp. Chưa hết, nếu có cái gì khiến tôi làm biếng nhất, chính là nở một nụ cười.
Thế mà tôi lôi gương mặt đưa đám ấy kéo dài hết tuổi thơ, tưởng đâu kéo luôn tới tuổi ..thờ. Ai dè mọi sự đảo lộn hết cũng vì những điều tưởng đơn giản.
Tôi có nhóc.
Khi nhìn thấy cu cậu nhỏ xíu đỏ hỏn toét miệng ra cười, nụ cười trẻ thơ đẹp kì diệu, nó làm tôi sững người, ngơ ngẩn và cứ thế một cách tự nhiên, nụ cười hình thành trên môi tôi.
Ngày này qua ngày khác cứ như thế, tôi được con trai mình trả lại nụ cười.
Hồi nhỏ, cha tôi luôn rèn dũa tôi thành một người cứng rắn, ít nhất là trong những biểu hiện, với ông, đàn ông không bao giờ khóc, nước mắt đàn ông phải chảy ngược vào trong, bởi thế nên suốt tuổi thơ, tôi hầu như chưa bao giờ khóc, dù có đau tới cỡ nào.
Lớn lên, tôi coi nước mắt là biểu hiện của sự yếu đuối, của tính đàn bà, nên mặt luôn rắn đanh lại dù gặp chuyện khiến trong lòng mình như muối xát. Và, như một điều mang tính kế thừa, tôi cũng dạy con trai mình y như vậy, cho tới một ngày.
Con trai tôi không nghe lời cha, giận quá, tôi phạt bé, cầm cây roi trên tay, chưa kịp đét vào mông ông con của mình, cu cậu đã ngước mặt nhìn cha, khóc nức nở, đôi mắt hy vọng được tha thứ. Đôi mắt vỡ mộng vì thấy cha mình đánh đòn mình thay vì những lời lẽ yêu thương. Tôi chết điếng.
Quăng cây roi, mắt tôi ứa lệ. Dù muốn dù không, lần đầu tiên, nước mắt tôi không thể chảy ngược vào trong.
Từ đó trở đi, tôi không bao giờ đánh đòn con mình, và cu cậu cũng trở nên ngoan ngoãn hẳn, kể từ khi vô tình thấy cha mình khóc vì mình hư.
Ai nói chỉ có nước mắt phụ nữ mới có sức mạnh ?
Tôi đã được con mình trả lại nụ cười, và nó cũng đã trả lại cho tôi những giọt nước mắt.
Những gì cuộc sống khô cằn này lấy đi của tôi, tôi đã được những người tôi yêu thương trả lại.
Khi tôi đi làm về, mệt mỏi quá nằm ngủ quên, sáng sớm thấy mình đã ngủ trong mùng với hơi ấm của ai đó kề bên, tôi mỉm cười.
Khi tôi phờ phạc suốt một ngày dài vì tranh luận với khách hàng, về tới nhà cầm ly nýớc chanh con trai mang cho cha, tôi mỉm cười.
Khi con gái tôi ngủ ngon trong lòng cha, ngủ say sưa dù cha giọng cha hát ru kinh hoàng như còi xe lửa, tôi mỉm cười.
Tôi mỉm cười với tất cả người tôi yêu thương, vì tôi biết rằng đó là một món quà vô giá, cho họ và cho tôi.
Tôi đã có câu trả lời cho mình.
Vậy thì, hạnh phúc đâu cần phải kiếm tìm bằng một đôi giày chật cứng, hay những điều vĩ đại, nó vẫn ở quanh ta đâu đó thôi, điều quan trọng là cảm nhận, đừng kiếm tìm, chỉ cần mở rộng vòng tay.
Vì hạnh phúc là một bản nhạc, mà nếu chỉ chăm chú phần lời, ta sẽ bỏ quên mất giai điệu, người ta chỉ có thể cảm nhận được một bản nhạc hay, khi thả hết tâm hồn mình lắng nghe một cách trân trọng.
Và, nếu tôi không hạnh phúc, tôi sẽ không đổ lỗi cho ai đó. Chắc chắn, tôi sẽ không mang một đôi giày chật cho tới cuối ngày dài.
Số Lần Chấm:
(để chấm điễm, xin bấm vào số sao)
|